Ánh sáng ban mai, so với những gì nàng từng thấy ở Long Quốc, ở Cửu Châu, ở Vong Tử Thành, rực rỡ hơn nhiều.
Ít nhất vào khoảnh khắc này, đối với Liễu Liên là vậy. Vào khoảnh khắc mặt trời mọc, ánh sáng vô ngần trút xuống, tràn ngập trong đôi mắt nàng.
Có lẽ, chỉ khi con vụ quỷ trong Vong Tử Thành năm xưa tan biến, ánh dương một lần nữa hiện ra, thì đối với Liễu Liên, ánh nắng đó mới rực rỡ hơn hôm nay.
Nàng không lập tức để tâm đến phản hồi từ Sinh Tử Bộ, cũng không cảm nhận sức mạnh và tri thức do chính Âm Chức truyền lại trong thức hải của mình.




